
======================
Bốn năm trước, VOICE OF ASEAN SEMPAI đã giới thiệu tới các bạn câu chuyện của anh Nguyễn Văn Đa – từ những ngày đầu sang Nhật du học bằng học bổng giao báo, đến hành trình tìm việc, bắt đầu đi làm và ấp ủ giấc mơ tự xây dựng con đường riêng.
Hôm nay, sau 4 năm, chúng ta gặp lại anh Đa trong một dấu mốc rất ý nghĩa: công ty bất động sản do anh thành lập vừa tròn 4 tuổi, với đội ngũ 15 thành viên, hoạt động song song ở cả mảng hỗ trợ mua nhà và hỗ trợ thuê nhà cho cộng đồng người Việt tại Nhật.
Không chỉ dừng lại ở bất động sản, ngày 22/11 vừa qua, anh cũng đã chính thức ra mắt thương hiệu nội thất Việt tại Nhật – Eco Life, mang sản phẩm thiết kế và sản xuất từ Việt Nam phục vụ nhu cầu của các gia đình Việt đang sinh sống tại Nhật Bản.
Hãy cùng gặp lại anh Đa và lắng nghe câu chuyện về hành trình khởi nghiệp, xây dựng văn hoá doanh nghiệp, mở rộng nhận diện thương hiệu và những trải nghiệm thực tế phía sau hành trình đó.
Xem lại phần 1 ở đây: Voice of Asean Sempai (Vol 76)
======================
HÀNH TRÌNH KHỞI NGHIỆP
Bốn năm trước, mình kết thúc bài viết chia sẻ trên VOICE OF ASEAN SEMPAI bằng quyết định xin nghỉ một năm để vừa chăm con, vừa chuẩn bị cho hướng đi riêng trong lĩnh vực bất động sản. Khi đó, trong đầu mình chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: “Nếu đã muốn khởi nghiệp, thì phải chuẩn bị thật nghiêm túc, chỉn chu.”
Đến tháng 11/2021, sau một thời gian dài lên kế hoạch, công ty bất động sản chuyên hỗ trợ người Việt Nam mua nhà ở Nhật Estate Plus mà mình đứng tên làm giám đốc chính thức ra đời.
Ngay từ đầu, mình đã xác định rất rõ:
-
- Làm bất động sản ở Nhật mà không có chuyên môn vững thì không thể đi lâu dài.
- Muốn đi đường dài thì phải có văn hoá doanh nghiệp chứ không chỉ là một nhóm vài người cùng đi làm.
Vì vậy, ngay từ những ngày đầu thành lập chỉ có 2 người, và sau này tới năm thứ 2 bắt đầu tuyển thêm nhân viên,mình luôn chủ động đầu tư cho nhân viên học chứng chỉ chuyên môn, xây dựng từ đầu thói quen làm việc, quy trình, cách ứng xử với khách hàng. Mình tâm niệm công ty không phải chỉ hỗ trợ khách “mua được nhà”, mà còn phải giúp khách có được cảm giác yên tâm khi mua vì biết rõ mình đang làm gì, ký cái gì, quyền lợi và rủi ro ra sao.
Cách làm việc với khách của công ty cũng dựa trên tiêu chí đó. Mỗi lần tiếp xúc với một khách hàng mới, mình và các bạn phụ trách đều cố gắng dành ít nhất một tiếng để trao đổi, kể cả online hay gặp trực tiếp. Nói chuyện đủ lâu để hiểu rõ hoàn cảnh, mục tiêu và nỗi lo của khách. Trong buổi trao đổi đầu tiên này, bọn mình cố gắng giải thích rõ quy trình, các bước cần làm tiếp theo, những điểm cần lưu ý với khách. Khi khách thấy mọi thứ rõ ràng, họ sẽ dễ dàng tin tưởng để tiếp tục cùng đi với mình.
NĂM ĐẦU TIÊN – HAI NGƯỜI, MỘT VĂN PHÒNG Ở NHÀ
Năm đầu tiên, công ty chỉ có đúng hai người, mình và một người em học cùng ở Ngoại thương. Văn phòng chính là… nhà mình. Thời điểm đó, bất động sản cho người Việt ở Nhật bắt đầu được quan tâm hơn, mình lại hay xuất hiện chia sẻ thông tin trên mạng xã hội, nên tin nhắn của khách hàng gửi tới inbox Facebook của mình rất nhiều. Nghe thì có vẻ thuận lợi, nhưng thực tế là:
- Tin nhắn đến quá nhanh, có những lúc bị sót, trả lời không kịp.
- Mọi khâu chuyên môn, tư vấn, soạn hợp đồng… đều dồn vào mình.
- Điện thoại gần như không rời tay: khách gọi, ngân hàng gọi, đối tác gọi.
Có khách góp ý “nhắn tin mãi không thấy trả lời”, mình đọc xong cũng suy nghĩ nhiều vì cảm thấy đang cách làm hiện tại đang “lực bất tòng tâm”. Từ đó, mình càng thấy rõ: nếu muốn mở rộng và nâng cao chất lượng dịch vụ, thì sớm muộn cũng phải mở rộng đội ngũ.

Thể thao thường xuyên dù bận rộn
QUYẾT ĐỊNH TUYỂN NGƯỜI – ÁP LỰC VÀ SỰ LỰA CHỌN
Tuy nhiên, tuyển nhân viên không chỉ là chuyện “thiếu người thì tuyển thêm”. Với mình, đó là một quyết định rất lớn:
- Thuê thêm người đồng nghĩa với việc tăng chi phí cố định mỗi tháng.
- Mình phải chịu trách nhiệm với tương lai của các bạn nhân viên, không thể kiểu cứ tuyển vào đã xong không được thì…tính tiếp.
Có thời điểm mình đã tự hỏi:
“Nếu doanh thu không kịp tăng theo, mình có lo nổi lương cho tất cả mọi người không?”
“Nếu xảy ra tình huống xấu nhất, mình phải xoay như thế nào?”
Trong đầu mình cũng từng tính tới phương án, nếu cần thiết thì bán bớt tài sản tích luỹ của gia đình ở Việt Nam, miễn là giữ được nhịp vận hành cho công ty và cho đội ngũ. Những lo lắng đó mình chủ yếu tự cân nhắc trong lòng, không dám chia sẻ với vợ vì không muốn để vợ phải thêm áp lực.
Năm thứ 2, mình mời thêm được 3 người nữa về làm đồng sự, trong bối cảnh công ty còn chưa có văn phòng làm việc. Mọi người phải mượn… kominkan để họp, có hôm không mượn được thì kéo nhau ra quán cà phê, hết giờ quán này lại sang quán khác. Tất cả đều khá “tạm bợ”, nhưng ai cũng cố gắng vì hiểu rằng đây là giai đoạn khởi đầu. Mình thì không theo chủ trương làm việc remote lắm, vì khi mọi thứ mới trong giai đoạn khởi đầu, mọi người cần phải có nhiều thời gian gặp gỡ, tiếp xúc, trao đổi, giao tiếp với nhau thì văn hoá công ty mới có thể được xây dựng đúng hướng, và mới có nhiều ý tưởng nảy ra từ những cuộc trò chuyện, trao đổi giữa các đồng nghiệp.
Xem lại phần 1 ở đây: Chứng chỉ quốc gia về giao dịch bất động sản tại Nhật (Takken) và các cơ hội công việc
HỌC TRÊN THỰC TẾ – LỖI NHIỀU NHƯNG LỚN NHANH
Về chuyên môn bất động sản, phần lớn các bạn mới vào chưa có nhiều kinh nghiệm, nên công ty xác định từ đầu là sẽ đào tạo lại. Mình đưa các bạn đi gemba – tới tận nơi, trực tiếp xem nhà, gặp khách, làm việc với ngân hàng, với bên bán… để hiểu công việc không chỉ nằm trên giấy.
Trong quá trình đó, chuyện thất bại là khó tránh khỏi:
- Có khách được tư vấn rồi nhưng cuối cùng không chốt được hợp đồng.
- Có trường hợp mình chưa kịp follow thì khách đã chuyển sang bên khác.
- Nhiều bạn chưa phải là sales chuyên nghiệp, có lúc cách dùng từ chưa khéo, làm khách không hài lòng.
Nhìn từ góc độ vận hành, tất cả những điều đó đều là “chi phí phát triển”. Nhưng mình tin đó là phần cần thiết để đội ngũ đi lên. Quan trọng là sau mỗi lần như vậy, cả team đều ngồi lại, phân tích vì sao, rút kinh nghiệm thế nào để lần sau làm tốt hơn.
HÀNH TRÌNH TÌM VĂN PHÒNG – CÂU CHUYỆN CỦA SỰ KIÊN NHẪN
Khi số lượng nhân viên tăng lên, rõ ràng việc duy trì một “văn phòng tại gia” hay suốt ngày họp ở quán cà phê không thể kéo dài mãi. Mình muốn nhân viên có một không gian tử tế để làm việc, khách có một nơi đàng hoàng để đến trao đổi, ký hợp đồng. Vậy là hành trình đi tìm văn phòng bắt đầu.
Nghe thì tưởng đơn giản – mình làm bất động sản, việc tìm mặt bằng phải là việc quen thuộc. Nhưng thực tế không hề thuận lợi:
- Nơi phù hợp về vị trí thì chi phí lại vượt quá khả năng của công ty ở giai đoạn đó.
- Nơi vừa túi tiền thì lại bị từ chối vì lý do là người nước ngoài, dù mình có vĩnh trú. Có nhiều chỗ không cho mình cơ hội giải thích thêm.
Quãng thời gian đó, mỗi lần nhận lại câu trả lời kiểu “Chúng tôi xin phép từ chối”, mình lại phải bình tĩnh ngồi xuống, xem lại tiêu chí, xem lại tài chính, rồi tiếp tục tìm.
May mắn là sau cùng, nhờ sự giúp đỡ của một chị sempai học cùng trường Ngoại thương trước đây, bọn mình cũng tìm được một nơi phù hợp (chính là căn nhà mà chị sở hữu) để đặt văn phòng. Ngày chính thức chuyển đồ, treo bảng công ty lên, cảm giác rất khó tả, giống như sau một đoạn đường dài cuối cùng cũng có một chỗ “đặt ba lô xuống” cho cả đội.

Văn phòng đầu tiên
TẠO SỰ KHÁC BIỆT
Đến năm thứ 3, công ty bắt đầu có một mức độ nhận diện nhất định trong cộng đồng người Việt ở Nhật. Nhưng mình luôn nghĩ:
“Nếu chỉ làm giống như tất cả mọi người, vài năm nữa sẽ chẳng còn gì đặc biệt.”
Từ suy nghĩ đó, bọn mình mở rộng dần:
- Không dừng ở việc giúp khách mua được nhà.
Thực tế, sau khi mua xong, khách còn rất nhiều vấn đề: thuế, đăng ký, sửa chữa, vận hành… Bọn mình bắt đầu trau dồi thêm mảng thế chấp, thuế, quản lý sau mua, để có thể đồng hành lâu dài hơn với khách. - Hỗ trợ thuê nhà cho các bạn độc thân hoặc mới sang Nhật.
Đây cũng là bước chuẩn bị cho tương lai, khi có khách đầu tư mua cả toà nhà, công ty phải có khả năng vận hành cho thuê một cách bài bản. - Đi cùng khách tới nhiều địa phương.
Tính đến hiện tại, bọn mình đã hỗ trợ khách mua nhà tại hơn 40/47 tỉnh thành. Nhân viên phải chấp nhận đi lại nhiều, chi phí di chuyển không nhỏ, nhưng đổi lại là sự hiểu biết sâu hơn về từng khu vực, và sự tin tưởng của khách hàng địa phương.
Ở nhiều tỉnh nhỏ, các công ty bất động sản địa phương thường cứng nhắc, ưu tiên khách có vĩnh trú hoặc người Nhật. Khi bọn mình chủ động đến trao đổi kỹ từ trước, họ thường khá bất ngờ nhưng cũng rất hợp tác.

Căn share house của công ty
Song song với đó, công ty luôn khuyến khích mọi người học thêm chứng chỉ.
- Học Takken được hỗ trợ 50% học phí, đỗ thì được hỗ trợ 100%.
- Nếu ai có nguyện vọng học thêm nội dung khác, bọn mình sẽ ngồi trao đổi, nếu hợp lý với định hướng lâu dài thì công ty sẵn sàng hỗ trợ.
Mình cũng duy trì mendan 1–1 với nhân viên để trao đổi về mục tiêu 6 tháng – 1 năm – 3 năm – 5 năm. Nếu định hướng cá nhân trùng với hướng đi của công ty, mình sẽ cố gắng hết sức để tạo điều kiện.
Hiện tại, công ty đã có 15 thành viên, và đang chuẩn bị kế hoạch mở chi nhánh ngoài Tokyo, hướng tới việc có thể hỗ trợ khách trên toàn quốc một cách hiệu quả hơn.

Nhân viên ngày càng đông

Anh em đi sự kiện ở Hiroshima

Tham gia event về đầu tư qua Nhật ở Việt Nam

Kỷ niệm 4 năm E+

Kỷ niệm 4 năm E+
BƯỚC NGOẶT MỚI – NỘI THẤT CHO NHÀ NGƯỜI VIỆT Ở NHẬT
Trong quá trình hỗ trợ khách mua nhà, mình nhận ra một nhu cầu rất cụ thể: Bàn thờ, đệm cứng, nội thất phù hợp với thói quen và không gian sống của các gia đình Việt ở Nhật.
Tìm hiểu kỹ hơn, mình thấy nhiều thương hiệu nội thất lớn ở Nhật cũng đang gia công tại Việt Nam, nhưng gần như chưa có một đơn vị nội thất nào của người Việt tại Nhật làm bài bản cho phân khúc này.
Từ đó, ý tưởng về một mảng nội thất “Made in Việt Nam – thiết kế cho người Việt ở Nhật” bắt đầu hình thành. Mình dành khoảng hai năm để lên kế hoạch. Mình trực tiếp về Việt Nam thăm xưởng sản xuất, trao đổi với thợ về tiêu chuẩn hoàn thiện dành cho thị trường Nhật: độ chắc chắn, bo góc, chân tiếp xúc với sàn gỗ, sàn gạch, bản lề giảm chấn…Bọn mình cũng tính toán lại cấu trúc sản phẩm sao cho vừa đạt tiêu chuẩn, vừa có giá thành hợp lý ở thị trường Nhật và làm việc về chứng nhận xuất xứ, quy trình xuất – nhập khẩu.
May mắn là nền tảng học ở FTU trước đây giúp mình không quá bỡ ngỡ khi quay lại làm việc với mảng xuất nhập khẩu sau từng đó năm.
Tại Nhật, bọn mình phải tìm kho bãi, rồi tính đến việc có showroom để khách có thể tới xem trực tiếp, vì nội thất là thứ rất khó quyết định nếu chỉ nhìn qua ảnh. Từ lúc ra mắt đến giờ, đã có khá nhiều khách liên hệ.
Câu chuyện miễn phí vận chuyển và lắp đặt cũng là một bài toán lớn về nhân lực và chi phí. Bọn mình xác định sẵn là sẽ phải đón nhận nhiều phản hồi, góp ý của khách để từng bước điều chỉnh.

LỜI NHẮN
Nhìn lại chặng đường bốn năm vừa qua, điều mình cảm nhận rõ ràng nhất là dịch vụ do người Việt tạo ra ở Nhật đang trở nên đa dạng và chuyên nghiệp hơn từng ngày. Điều đó khiến mình tin rằng trong tương lai, sẽ có nhiều doanh nghiệp Việt xuất hiện ở nhiều lĩnh vực khác nhau trên đất Nhật và tạo ra những giá trị thật sự cho cộng đồng.
Mình luôn nghĩ rằng, để được khách hàng tin tưởng và lựa chọn, người làm dịch vụ phải tự nâng tiêu chuẩn của mình lên trước. Không chỉ dừng lại ở chỗ “giá tốt”, mà phải hướng đến chất lượng tốt hơn, quy trình rõ ràng hơn, và sự tin cậy cao hơn. Và mình cũng mong khách hàng người Việt ở Nhật sẽ mở lòng nhiều hơn với những dịch vụ do người Việt vận hành, để tất cả chúng ta cùng nhau tạo nên một hệ sinh thái vững mạnh hơn cho cộng đồng.
Với riêng mình, con đường khởi nghiệp vẫn còn rất nhiều thứ phải tiếp tục xây dựng và hoàn thiện. Nhưng đến bây giờ, mình vẫn giữ nguyên niềm tin đơn giản như ngày đầu bắt đầu:
Chỉ cần cố gắng hết sức và làm mọi việc một cách tử tế, mọi thứ rồi sẽ vào đúng quỹ đạo của nó.
Tokyo, tháng 11/2025
Xin vui lòng liên hệ trước khi đăng lại hoặc trích dẫn nội dung và hình ảnh từ Tomoni.
Bình luận